
Internet, dù đã tồn tại nhiều thập kỷ, phát triển và ăn sâu bám rễ vào đời sống của hầu như tất cả mọi người, vẫn tạo ra những cuộc tranh cãi về tác động của nó là tốt hay xấu. Phe ủng hộ thì ca ngợi tính khơi mở, tín hiệu của “dân chủ”, phe phản đối lại lên án sự thô kệch của thông tin, e ngại một sự suy đồi về mặt văn hóa… Nhìn vào lịch sử, chúng ta nhận ra những bất đồng kiểu như vậy sẽ xảy đến bất cứ khi nào có một phương tiện truyền thông mới xuất hiện – những cuốn sách ra lò từ xưởng in đầu tiên ở Gutenberg, những chiếc điện thoại đời đầu được phát minh bởi Alexander Graham Bell cho tới đài Radio hay Tivi. Thế nhưng có một sự thật ít ai nhận ra, đó là dù thuộc phe nào, mọi người một cách tự nhiên đều sẽ bị cuốn theo luồng thông tin mà phương tiện truyền tải. Các lập luận để phản đối hay bảo vệ, về căn bản cũng hướng đến tin tức, âm nhạc hay các chương trình truyền hình. Và công nghệ của các phương tiện truyền thông, một cách kỳ lạ, gần như mất hút đằng sau mọi thứ chảy qua nó…
Cả hai phe đều quên mất điều McLuhan đã chỉ ra: về lâu dài, nội dung của phương tiện truyền thông sẽ bớt quan trọng so với bản thân phương tiện đó trong việc tác động tới cách nghĩ và hành xử của chúng ta.
Trong thời đại Internet, sự thiếu hụt nhận thức này là nguyên nhân của một số nhầm tưởng tai hại – nhưng lại rất phổ biến – có thể kể đến như việc ai đó tin rằng mình đã hiểu cách vận hành của hệ thần kinh sau 20 phút miệt mài trên Youtube, hay với Google trong tay, đi gặp bác sĩ khi có triệu chứng là một hành vi hoàn toàn thừa thãi…
Internet cho bạn thông tin, nhưng chỉ có bản thân bạn mới tạo ra được trí tuệ cho chính mình!