
Ngày xưa, có một cô gái chăm chỉ sống cùng một người dì và một cô em gái lười biếng. Cô chăm chỉ ngày nào cũng phải làm việc vất vả, trong khi cô gái lười chỉ rong chơi và than vãn.
Một hôm, trên đường đi làm việc, cô chăm chỉ rơi xuống một chiếc giếng và bước vào một thế giới kỳ lạ phủ đầy băng tuyết. Nơi đó, Bà Chúa Tuyết ngự trị với tấm lòng công bằng: ai tốt sẽ được thưởng, ai xấu sẽ tự nhận hậu quả.
Trong thế giới này, cô chăm chỉ luôn giúp đỡ mọi vật: dọn dẹp nhà cửa, chăm sóc vườn táo, sửa sang lò bánh… Nhờ sự hiền lành và chăm chỉ, cô được ban những điều tốt đẹp, rồi trở về nhà bình an.
Thấy vậy, cô gái lười muốn được thưởng giống chị, bèn cố ý bước vào thế giới tuyết. Nhưng vì bản tính lười biếng, ích kỷ, không chịu giúp ai, cô bị trả lại đúng những gì cô xứng đáng, rồi trở về với thất bại.
Cuối cùng, chỉ có người biết chăm làm, sống tốt và giúp đỡ người khác mới nhận được phần thưởng xứng đáng.