
"Mẹ ơi!
Con biết ơn vì mẹ là mẹ của con, nhưng cũng xin lỗi vì đã là con của mẹ..."
Có những lời xin lỗi chưa bao giờ được nói ra, không phải vì không hối hận, mà vì quá đau để gọi tên.
“Con xin lỗi vì đã là con của mẹ”, lời xin lỗi dường như chính là tiếng thì thầm của một đứa trẻ đã lớn lên trong cảm giác mình là gánh nặng, là sự sai lầm, là câu hỏi âm ỉ: nếu con không tồn tại, liệu mẹ có nhẹ lòng hơn không?
Tập radio này dành cho những người con đã từng thu mình lại để vừa vặn với nỗi buồn của mẹ, từng xin lỗi vì sự hiện diện của chính mình, từng học cách yêu trong lo sợ bị từ chối. Chúng ta sẽ cùng ngồi lại, lắng nghe những khoảng lặng giữa ba mẹ và những đứa trẻ, để hiểu rằng: có những nỗi đau không sinh ra từ ác ý, mà từ những vết thương chưa kịp lành.
Cùng đón chờ nhé!