
Kiên và Phương lạc nhau giữa vùng oanh tạc kinh hoàng tại nhà ga, sau đó họ dìu nhau lánh tạm vào một ngôi trường hoang để nghỉ ngơi trong trạng thái tê dại về tâm hồn. Tại đây, sự rạn nứt nổ ra khi Kiên không thể chấp nhận được thái độ dửng dưng, buông xuôi của Phương trước những biến cố nghiệt ngã, dẫn đến việc anh lẳng lặng bỏ rơi nàng để vào chiến trường. Mãi nhiều năm sau, qua lá thư của một người đồng đội, Kiên mới thấu hiểu nỗi đau và sự hy sinh thầm lặng của Phương, giúp anh tìm thấy sự hòa giải với dĩ vãng và niềm tin vào những giá trị bất diệt của tình người.