Kiên, giờ đã là một nhà văn, đột ngột rời bỏ khu phố, để lại đống bản thảo rối bời cho người đàn bà câm lưu giữ. Người kể chuyện (một người lính cũ) đã thu thập, sắp xếp lại những trang viết đứt gãy đó và nhận ra sự đồng điệu sâu sắc trong ký ức về một thời chiến trận đau thương. Chương này khép lại tác phẩm bằng sự khẳng định rằng chính "nỗi buồn chiến tranh" cao cả đã giúp những người lính giữ lại được nhân tính và sự trong trắng trong tâm hồn để tiếp tục sống.
Kiên và Phương lạc nhau giữa vùng oanh tạc kinh hoàng tại nhà ga, sau đó họ dìu nhau lánh tạm vào một ngôi trường hoang để nghỉ ngơi trong trạng thái tê dại về tâm hồn. Tại đây, sự rạn nứt nổ ra khi Kiên không thể chấp nhận được thái độ dửng dưng, buông xuôi của Phương trước những biến cố nghiệt ngã, dẫn đến việc anh lẳng lặng bỏ rơi nàng để vào chiến trường. Mãi nhiều năm sau, qua lá thư của một người đồng đội, Kiên mới thấu hiểu nỗi đau và sự hy sinh thầm lặng của Phương, giúp anh tìm thấy sự hòa giải với dĩ vãng và niềm tin vào những giá trị bất diệt của tình người.
Ký ức về Hòa — cô giao liên dũng cảm đã chấp nhận bị lính Mỹ bắt và nhục hình để bảo vệ đoàn tải thương — trở thành nỗi đau thắt lòng. Qua những dòng hồi tưởng trầm mặc, Kiên nhận ra rằng dù chính nghĩa đã thắng, nhưng chiến tranh vẫn để lại những vết sẹo không thể chữa lành. Anh chọn cách viết như một thiên chức để cứu rỗi linh hồn và để quá khứ đau thương không bao giờ bị lãng quên.
Cựu binh Kiên đắm chìm trong những hồi ức đau đớn về chiến tranh và mối tình ám ảnh với Phương tại một quán đêm ở Hà Nội.
Anh nhớ lại chuyến tàu định mệnh năm xưa khi Phương đã liều lĩnh bỏ dở việc lên đường nhập học để nhảy lên tàu hàng đi cùng anh vào tuyến lửa.
Đêm đó, giữa không gian mịt mù của khói bụi và tiếng bánh xích xe lửa, hai tâm hồn trẻ dâng hiến cho nhau tình yêu tuyệt vọng trước khi bị chia cắt bởi bão táp thời đại.
Truyện kể về Kiên và mối tình thanh xuân với Phương tại Hà Nội năm 1965, xen kẽ với ký ức về người cha lập dị, họa sĩ mộng du đã tự thiêu hủy toàn bộ tranh của mình.
Chương sách là một hành trình của ký ức, của tội lỗi, của những vết thương không bao giờ liền da – và của một con người đang cố viết để cứu rỗi chính mình.
Kiên vật lộn với cuộc sống hậu chiến đầy trống rỗng và tuyệt vọng. Mất phương hướng, bị ám ảnh bởi ký ức chiến tranh và cuộc tình dang dở với Phương, anh rơi vào những cơn mộng dữ, những ngày dài u uất, lang thang như kẻ lạc lối giữa Hà Nội mùa xuân lạnh. Một đêm, khi nỗi cô độc dồn tới tột cùng, ký ức chiến trường bùng dậy dữ dội, thôi thúc Kiên cầm bút viết lại cuộc chiến của đời mình. Từ đó anh nhận ra “thiên mệnh” của bản thân: sống ngược trở về quá khứ, phục sinh những linh hồn đã khuất, viết về chiến tranh để tự cứu rỗi đời mình. Chương sách là hành trình Kiên tìm lại ý nghĩa tồn tại trong đổ nát – bằng ký ức, bằng nỗi đau, và bằng viết.
Chương mở đầu là hành trình giữa thực tại và ký ức, giữa sống và chết, nơi người lính trở về nhưng tâm hồn vẫn bị chiến tranh giữ lại.
Một thế giới mà hòa bình chỉ là cái nền mỏng manh đặt lên vô số nấm mồ chưa kịp xanh cỏ.
Người Nhật từng đầu tư ở Hàn Quốc, ở Thái Lan, vân vân.. nhưng chưa bao giờ nghe họ kể những kinh nghiệm như ở Việt Nam. Ngược lại, tôi có đọc nhiều tư liệu cho thấy quan chức những nước đó luôn tìm cách tranh thủ chuyển giao công nghệ, kinh nghiệm quản lí từ Nhật với các điều kiện có lợi cho nước họ
Đối với Việt Nam, một nước còn ở giai đoạn thu nhập trung bình thấp, cần phát triển và hoàn thiện các loại thị trường yếu tố sản xuất như vốn, lao động, đất đai để các nguồn lực này được tích cực sử dụng và sử dụng có hiệu quả. Ngoài ra, công nghiệp hóa là quá trình đuổi bắt giữa các nước nên phải luôn tạo điều kiện để chuyển dịch cơ cấu lợi thế so sánh lên cao hơn. Đây là những điều kiện để tránh bẫy thu nhập trung bình thấp
Với quy mô dân số và với tốc độ phát triển nhanh kéo dài mấy chục năm, lánh tế Trung Quốc đã tác động mạnh đến kinh tế thế giới trên nhiều phương diện. Sự tác động đó lớn hay nhỏ, nhất thời hay làm ảnh hưởng sâu sắc đến con đường phát triển của nước khác là tùy theo trình độ phát triển, cơ cấu kinh tế và chính sách của nước chịu tác động
Những yêu cầu cải cách này hiện nay gặp nhiều khó khăn. Nhưng sự thay đổi dân số cho thấy không còn thời gian để chờ đợi nữa. Sự cam kết trách nhiệm chính trị của những người lãnh đạo bây giờ rất cần thiết
Mình đã hai lần mơ về một nước Việt Nam phát triển, một nước công nghiệp hiện đại. Nhưng cả hai lần kết cuộc không thành hiện thực. Năm 2015 kỉ niệm nhiều sự kiện lịch sử quan trọng, đầu năm 2016 có Đại hội lần thứ ХП của Đảng Cộng sản Việt Nam. Có thể nhân cơ hội này mở ra một thời đại mới để người dân có thể mơ về một ngày mai xán lạn không? Và giấc mơ kì này có chắc chắn trở thành hiện thực hay không?.
Dân chúng Philippines bây giờ đang mong đương kim tổng thống Benigno Aquino, và là con trai bà Corazon Aquino, có đủ năng lực quy tu nhân tài vốn rất phong phú của xứ này, và giải quyết các mâu thuẫn nội bộ để đất nước 95 triệu sớm vào quỹ đạo phát triển của vùng Đông Á
Do yếu tố thể chế, ở Trung Quốc, doanh nghiệp nhà nước còn nhiều nhưng khác với Việt Nam ở chỗ họ cạnh tranh với nhau rất gay gắt và nhiều doanh nghiệp nhà nước cạnh tranh mạnh trên thị trường quốc tế. Thêm vào đó, nhiều doanh nghiệp dân doanh cũng đồng thời phát triển mạnh mẽ.
Bao giờ Việt Nam sẽ theo kịp Hàn Quốc để sẽ không còn ngườiViệt Nam sang xứ Hàn kết hôn hoặc lao động trong những điều kiện bất đắc dĩ?Nên nhớ là vào thập niên 1960, nhìn chung Việt Nam không kém Hàn Quốc về trìnhđộ phát triển.
Từ Việt Nam nhìn lại kinh nghiệm các nước Đông Á: Tại sao họ có kì tích phát triển?Dưới đây tôi chỉ giới thiệu vài nước tiêu biểu và do số trang có hạn, chỉ nhấnmạnh những yếu tố nổi bật mà Việt Nam đặc biệt nên tham khảo trong giai đoạn hiệnnay. Chương này bàn về kinh nghiệm Nhật Bản
Kinh tế Việt Nam 40 năm qua (1975-2015)
40 năm ngày chấm dứt chiến tranh, mở ra thời đại thống nhất, phát triển đất nước. Đây là dịp nhìn lạiquãng đường 40 năm, đánh giá thành quả phát triển để rút ra bài học cho giai đoạnphát triển sắp tới
Một cánh bướm đập cánh ở Berlin...
Nếu bạn sống ở Berlin vào đầu thế kỷ 20, có lẽ bạn sẽ bắt gặp một người đàn ông tóc xù, hay đi dạo một mình, vừa đi vừa nói lẩm bẩm trong đầu. Đó là Albert Einstein