
Kiên vật lộn với cuộc sống hậu chiến đầy trống rỗng và tuyệt vọng. Mất phương hướng, bị ám ảnh bởi ký ức chiến tranh và cuộc tình dang dở với Phương, anh rơi vào những cơn mộng dữ, những ngày dài u uất, lang thang như kẻ lạc lối giữa Hà Nội mùa xuân lạnh. Một đêm, khi nỗi cô độc dồn tới tột cùng, ký ức chiến trường bùng dậy dữ dội, thôi thúc Kiên cầm bút viết lại cuộc chiến của đời mình. Từ đó anh nhận ra “thiên mệnh” của bản thân: sống ngược trở về quá khứ, phục sinh những linh hồn đã khuất, viết về chiến tranh để tự cứu rỗi đời mình. Chương sách là hành trình Kiên tìm lại ý nghĩa tồn tại trong đổ nát – bằng ký ức, bằng nỗi đau, và bằng viết.