
Kiên, giờ đã là một nhà văn, đột ngột rời bỏ khu phố, để lại đống bản thảo rối bời cho người đàn bà câm lưu giữ. Người kể chuyện (một người lính cũ) đã thu thập, sắp xếp lại những trang viết đứt gãy đó và nhận ra sự đồng điệu sâu sắc trong ký ức về một thời chiến trận đau thương. Chương này khép lại tác phẩm bằng sự khẳng định rằng chính "nỗi buồn chiến tranh" cao cả đã giúp những người lính giữ lại được nhân tính và sự trong trắng trong tâm hồn để tiếp tục sống.