Quý khán thính giả yêu mến,
Những ngày cuối năm, không biết tại sao nhưng mọi người dường như đều tất bật, bận rộn hơn bình thường. Trongnhững bộn bề ấy, đôi khi ta mong muốn có một cõi bình yên để hưởng thụ chút an nhàn, để làm an lại những lo toan, lấy lại sức để rồi tiếp tục dấn thân vào gió bụi.
Mai Hiên xin trân trọng giới thiệu tản văn Tiếng trúc vô vi của tác giả Lạc Yên. Chỉ nghe tên thôi, ta đã thấy cả một rừng trúc xanh xào xạc, ru êm ta những tháng ngày mỏi mệt… Kính mời quý vị cùng lắng nghe.
Bạn nhỏ thân mến,
Ở nhà của ông chủ trang trại, ban đầu Bim thấy cũng ổn: Bim được yêu mến, được ăn ngon, được uống sữa bò tươi mỗi ngày. Và trong trang trại có rất nhiều loài gia súc, gia cầm khác, đủ làm phong phú cuộc sống của Bim. Thế nhưng Bim, dù không bị xích nữa nhưng cũng không được thả ra ngoài. Không gian của Bim bị trói buộc trong trang trại đó, làm cho nó trở nên buồn bã và chán chường. Nó chỉ muốn được thả ra ngoài!
Mời các bạn cùng nghe cô Mai Hiên đọc tiếp chương 12 phần 1: Ngoài đồng ruộng. Các bạn nhỏ hãy bấm vào link Youtube hoặc Spotify để nghe nhé!
Quý khán thính giả yêu mến,
Một ngày như mọi ngày, khi bạn chạy xe đi làm buổi sáng, bỗng nhiên thấy gió thổi dường như mạnh hơn, hai cánh tay hơi lành lạnh – đó là khi mùa Noel đã về với Sài thành hoa lệ. Ai bảo Sài Gòn không có mùa đông? Mùa đông Sài Gòn bắt đầu khi trên từng con phố, trước những tiệm cà phê hay khách sạn, nhà hàng lớn được trang hoàng những tiểu cảnh lộng lẫy mừng Giáng sinh – những hang đá, cây thông rực rỡ, ông già Noel trên xe nai đầy quà với gương mặt tươi cười…
Mai Hiên xin được giới thiệu với quý vị bài tản văn: Mùa Noel ở Sài Gòn – tác giả: Nhà văn Hoài Hương. Kính mời quý vị cùng thưởng thức.
Bạn nhỏ thân mến,
Bim đang sung sướng vì được Tô-lích chăm sóc và dắt đi chơi, bỗng có một ngày không biết tại sao Tô-lích không đến nữa. Liu-xi-a thương Bim nên đã thay Tô-lích làm việc đó, nhưng rồi cô bé bị mấy bạn trai chọc ghẹo nên không dắt Bim đi dạo nữa. Bim đành phải tự đi một mình.
Một ngày, Bim gặp lại cô lái tàu hồi trước hay đưa Bim và ông chủ đi săn. Bim chạy theo tuyến đường và cũng gặp lại gã lái xe buýt đã từng đi cùng ông chủ. Thật oái oăm, gã này đã trắng trợn bán Bim cho một ông chủ trang trại, thế là Bim phải theo ông ta ra ngoại ô. Đã thế, Bim bị mất cái tên hiền lành của mình, thay vào đó là cái tên Tai Đen rất bình thường.
Mời các bạn cùng nghe cô Mai Hiên đọc tiếp chương 11: Tai Đen sống ở làng quê.
Quý khán thính giả yêu mến,
Khi còn trẻ, tôi đã rất ấn tượng với bài thơ “Hai chị em” củanhà thơ Vương Trọng với những câu thơ đứt ruột: Nín đi em, bố mẹ bận ra tòa – Chị lên bảy dỗ em trai ba tuổi. Thằng bé khóc, miệng không quen chịu đói, hai bàn tay níu áo chị đòi cơm…”. Hôm nay, tôi lại một lần nữa thổn thức vì bài thơ Với đứa con ngoài giá thú” qua những lời bình thấm đẫm cảm xúc nhân văn của nhà thơ Hà Huy Hoàng.
Mai Hiên xin trân trọng giới thiệu với quý vị nhà thơ Hà HuyHoàng bình bài thơ "VỚI ĐỨA CON NGOÀI GIÁ THÚ" của Nhà thơ Vương Trọng; bài được "lên sóng" thật trang trọng trên Tạp chí Diễn đàn Văn nghệ Việt Nam (số 25, tháng 6/2024).
Kính mời quý vị cùng thưởng thức.
Bạn nhỏ thân mến,
Từ sau khi ông chủ đi viện, Bim thật khổ quá các bạn nhỉ. Tìm chủ không được, Bim bị lão Xám ăn cắp miếng đeo cổ xác định thân phận, bị lão đánh, còn bị kẹp chân trên đường tàu.Rồi sau khi được Tô-lich chăm sóc, Bim lại bị lão Xám cùng bà thím vu khống đủ thứ. Tại sao người lớn lại có kẻ xấu xa như thế?
Cô Mai Hiên mời các bạn nghe tiếp chương 10: Bán lấy tiền để biết về hành trình tiếp theo của Bim.Các bạn nhỏ hãy bấm vào link Youtube hoặc Spotify để nghe nhé!
Quý khán thính giả yêu mến,
Thường bạn đi biển sẽ thích tắm biển, đùa giỡn với những con sóng, hoặc bơi ra xa hơn chút để thưởng thức cảm giác mạo hiểm, phải không? Còn mình, mình thích đi biển để dạo trên bãi cát vào lúc bình minh hay hoàng hôn, hoặc lúc đêm về. Những khi ấy, biển có một nét đẹp riêng, tĩnh lặng, êm ả và cuốn hút.
Xin trân trọng giới thiệu cùng quý vị bài tản văn: Lời thì thầm của biển, tác giả Luna Nguyễn, qua giọng đọc Mai Hiên. Bài tản dịu dàng như ánh trăng đêm, như lời thì thầm mà biển dành cho con người. Kính mời quý vị cùng nghe.
Quý khán thính giả yêu mến
Một đời người trải qua bao mùa xuân hạ thu đông, hết mưa rồinắng, hết đêm đen rồi sẽ lại là mặt trời rực rỡ. Có lẽ vì vậy mà dù có đau khổ, có buồn thương đến đâu, ta rồi sẽ vượt qua để mong đợi những điều tốt đẹp hơn.Bất hạnh không ai giống ai, nhưng hạnh phúc với mỗi người đều như nhau: hài lòng với những gì mình đang có. Chân lý thật vô cùng đơn giản, như điều tâm sự mà tác giả Thanh Tâm Phạm đã trao gửi trong tản văn: Sau bóng đêm là nắng, xinđược giới thiệu với quý vị qua giọng đọc Mai Hiên.
Kính mời quý vị cùng nghe.
Bạn nhỏ thân mến,
Chắc các bạn đã biết, trong chương 8, Bim đến ga xe lửa để chờ chủ, và tình cờ ngửi thấy hơi của Đa-sa ở đó. Mừng rỡ, nó lấy hết sức chạy theo đoàn tàu cho đến khi mệt lử và nằm bệt xuống, thở thoi thóp. Bim được mấy chị công nhân đường ray cho uống nước, hồi phục rồi lại quay trở về ga tàu, hoàn toàn mất phương hướng. Càng không may là Bim còn bị thanh ray ở chỗ đường tàu kẹp nát một chân.
Mời các bạn nhỏ cùng nghe cô Mai Hiên đọc tiếp Chương 9: Người bạn nhỏ. Các bạn nhỏ nghe nhé!
Quý khán thính giả yêu mến,
Bình Định, miền quê xứ nẫu - nổi tiếng với nhiều cảnh đẹp, vớitình quê, tình người và những món ăn dân dã, đậm đà hồn quê: “gỏi chình Châu Trúc, bánh tráng Tam Quan, nón lá Gò Găng, nem chua Chợ Huyện”. Bình Định cũng nổi tiếng với câu ca: Đi xa nhớ bánh tráng mè, Mùi quê phảng phất dặm hòe hương đưa… món bánh tráng (cũng được gọi là bánh đa) với nhiều biến tấu, đã trở thành đặc sản mà khi đến Bình Định, bạn không thể không thử ít nhất một lần.
Hôm nay, Mai Hiên xin được trân trọng giới thiệu bài tản văn:Hương bay chiều thu của tác giả Bùi Duy Phong, một người con Bình Định. Kính mời quí vị cùng thưởng thức.
Bạn nhỏ thân mến,
Nghe hết chương 7, chắc các bạn nhỏ rất thương Bim phải ko? Một chú chó ngoan, thông minh và tình cảm như vậy, giờ đây chỉ vì vắng chủ mà bị ng ta ngược đãi, đánh đập, thậm chílấy đi cả chiếc cổ dề có gắn miếng kim loại chứng minh thân phận của Bim. Bây giờ, sau vài ngày vắng chủ, không có cổ dề, đói mệt và gầy gò, bộ lông xơ xác, khi nhìn Bim người ta chỉ thấy một chú chó hoang không hơn không kém. Có mấy aiđủ yêu thương để coi Bim là một chú chó nhà?
Mời các bạn nhỏ cùng nghe cô Mai Hiên đọc tiếp Chương 8: Chuyện xảy ra nơi ghi tàu.
Quý khán thính giả yêu mến,
Sáng nay Sài Gòn trở lạnh. Cái lạnh khe khẽ thấm vào người sau làn áo mỏng làm tôi thảng thốt nhớ về mùa đông Hà Nội. Hà Nội mà tôi đã xa mấy chục năm, mỗi lần trở về cũng ít khi vào mùa lạnh nên nhớ lắm. Cái lạnh tháng 11 đi kèm với cúc họa mi – loài hoa thanh tao trắng muốt, nho nhỏ xinh xinh mà rực rỡ cả một góc trời. Tháng 11 của Hà Nội vô cùng đáng yêu, cólẽ một phần nhờ cúc họa mi, và cũng nhờ cả bài tản dễ thương mà tôi đọc được sáng nay – Thầm thì cúc họa mi, của tác giả Mai Tuấn Anh, một thầy giáo trẻ.
Trân trọng giới thiệu với quý vị một cúc họa mi rất riêng trong văn của Mai Tuấn Anh, qua giọng đọc Mai Hiên.
Kính mời quý vị cùng nghe.
Bạn nhỏ thân mến
Ở chương trước, trong khi buồn bã và tuyệt vọng đến mức chẳng thiết ăn uống vì không tìm được chủ, Bim đã may mắn gặp được Đa-sa, cô gái tốt bụng đã chăm sóc chú, ép chú phải ăn uống và an ủi chú. Bim nhanh chóng coi Đa-sa như một người bạn có thể tin cậy. Và chú lại tiếp tục chờ đợi chủ.
Hôm nay, mời các bạn nghe cô Mai Hiên đọc tiếp chương 7: Tiếp tục đi tìm. Các bạn nhỏ cùng nghe nhé!
Quý khán thính giả yêu mến,
Tháng 11 về, lòng ta bao nỗi bâng khuâng, xao xuyến. Ký ức thời hoa niên đầy ắp trong trái tim, làm sao ta có thể lãng quên. Thầy ta giờ ra sao, bạn cũ giờ thế nào, trường xưa ai còn nhớ? Những câu hỏi miên man cứ thôi thúc lòng ta, để ta chẳng thể thờ ơ với tháng 11, với ngày Nhà giáo Việt Nam.
Trân trọng giới thiệu với quý vị tản văn: Viết cho tháng 11 của tôi, trích trong tập sách Soọng cô thương nhớ của tác giả, nhà thơ, nhà giáo Lê Gia Hoài, qua giọng đọc Mai Hiên.
Kính mời quý vị cùng nghe.
Quý khán thính giả yêu mến,
Theo như tôi biết, trên thế giới ngoài Việt Nam chúng ta có hàng trăm quốc gia khác kỷ niệm ngày Nhà giáo – ngày mà chúng ta thể hiện lòng tri ân với những người đã trao truyềnkiến thức, kỹ năng cho chúng ta. Truyền thống tôn sư trọng đạo được thể hiện rõ từ thời xa xưa, người thầy được ví như người cha thứ hai.
Tuy vậy, ở lứa tuổi “nhất quỷ nhì ma, thứ ba học trò”, có những điều mà khi còn non dại, chúng ta chưa hiểu hết tấm lòng của thầy cô khi nghiêm khắc, khi phê bình những gì ta làmchưa đúng. Đến khi trưởng thành, ta nhớ lại thời non trẻ ấy và chỉ biết thốt lên: Cô ơi, trò đã sai!
Trân trọng giới thiệu với quý vị bài tản văn: Cô ơi, trò đã sai của tác giả Nguyễn Văn Nhật Thành – một nhà giáo đang sống và làm việc tại Quảng Trị.
Bạn nhỏ thân mến
Ở phần 1 của chương 6, các bạn đã nghe đọc về cuộc từ biệt đầy buồn bã của Bim với chủ. Ông chủ bị mảnh đạn từ vết thương cũ giày vò đau đớn và phải đi bệnh viện, chỉ nói với Bimmột tiếng “đợi”. Bim ở lại nhà, ngày ngày mong chủ về mà không thấy. Nó chẳng màng đến ăn uống gì, chờ không được thì đi tìm chủ thôi! Và rồi người ta thấy Bim ở bệnh viện, ở trên đường phố… bất cứ chỗ nào mà Bim hy vọng sẽ tìm thấychủ.
Hôm nay, cô Mai Hiên sẽ đọc tiếp chương 6: Từ biệt bạn phần 2. Các bạn nhỏ cùng nghe nhé!
Quý khán thính giả yêu mến,
Tôi đã ở Sài Gòn gần 30 năm. Lúc đầu, tôi không quen khi Sài Gòn nóng quanh năm, chẳng có mùa đông lạnh như Hà Nội. Thế rồi một năm, vào dịp gần Giáng sinh, trời trở lạnh thực sự, lạnh 17-19 độ C, và tôi mỗi sáng đi làm phải xù xì thêm áo khoác và khăn quàng cổ (vì tôi vốn sợ lạnh). Và tôi biết, Sài Gòn cũng có ngày đông, chỉ thoáng qua thôi nhưng vẫn đủ gây niềmnhớ.
Mai Hiên xin trân trọng giới thiệu tản văn: Có một Sài Gòn đa sắc đầu đông của tác giả - nhà văn Hoài Hương. Mời quý vịcùng thưởng thức.
Bạn nhỏ thân mến
Cuộc vây bắt sói lần đầu tiên trong đời Bim đã diễn ra trong một hoàn cảnh đầy nguy hiểm nhưng cũng nhiều phấn khích. Sau lần săn ấy, Bim càng thân thiết với chủ hơn, và đặc biệtlà nó sẽ tránh xa loài sói. Bim tin vào lòng nhân từ của con người.
Hôm nay, cô Mai Hiên sẽ đọc tiếp chương 6 phần 1: Từ biệt bạn. Các bạn nhỏ cùng nghe nhé!
Quý khán thính giả yêu mến,
Mùa đông đến, từng cơn gió cắt vào da, mang theo cái lạnh runngười. Cái lạnh làm ta nhớ đến những bữa cơm thuở nhỏ, khi cả nhà quây quần quanh bếp củi ấm sực. Những bữa cơm đơn sơ của nhà nghèo, nhưng có bố mẹ, có anh em quây quần (thỉnh thoảng cũng cãi nhau chí chóe) dường như đãxa lắm rồi…
Anh em mỗi người một nơi, giờ về chỉ gặp hai ông bà già trongcăn nhà vắng. Trong cái lạnh mùa đông, thương vô cùng!
Mai Hiên xin trân trọng giới thiệu bài tản văn: Gió trở mùa củatác giả Hà Kim Quy.
Quý khán thính giả yêu mến,
Nghe nói Hà Nội đã chớm đông, với gió lạnh và những cơn mưa rả rích càng làm cái lạnh thêm thấm sâu vào lòng người. Nếu có một đêm đông như thế, bạn ngồi pha một ấm trà, trên tay là một cuốn sách hay – thì có lẽ đêm đông cũng bớt lạnh phần nào nhỉ!
Mai Hiên xin được giới thiệu với quý vị một bài viết nhiềuchiêm nghiệm về cuộc đời của tác giả Nguyên An Trà: Đêm đầu đông. Kính mời quý vị cùng nghe.