66 năm kể từ khi bản vọng cổ “Tình anh bán chiếu” của cố soạn giả Viễn Châu ra đời, bài ca kinh điển này đã ngự trị “ngôi vương” trong làng cổ nhạc miền Nam bởi câu chuyện tình yêu chân phương của người miền Tây chất phác. Ngoài việc bài hát này được đệ nhất danh ca Út Trà Ôn cất giọng mùi mẩn làm giới mộ điệu thích nghe thì có một chi tiết cũng khiến người ta muốn đi tìm, đó là xóm Rẫy. Một xóm Rẫy xuất hiện giữa chợ nổi Ngã Bảy tấp nập khiến anh chàng bán chiếu si tình, đích thân lựa từng cọng lác, sợi gai dệt đôi chiếu bông rồi vượt sông tìm về xóm Rẫy. Xóm Rẫy đó đã được “Qua miệt cầm ca” tìm đến và viết một câu chuyện về vùng đất đã từng góp phần làm rộn ràng kỷ nguyên vọng cổ.
Ở xã Phú Tân, tỉnh An Giang, có những lão nông đã ngoài 60, 70 tuổi vẫn ngày ngày góp công làm cầu, sửa đường, cất nhà tình thương cho bà con. Khi nhiều người chọn nghỉ ngơi an nhàn, họ lại tìm thấy niềm vui trong những việc làm thiện nguyện lặng lẽ.
Qua đó, những nhịp cầu nối đôi bờ kênh rạch được dựng lên, những con đường nông thôn được vá lại.…không chỉ góp phần thay đổi diện mạo quê hương, các lão nông xứ đạo còn lan tỏa cách sống đẹp, giàu trách nhiệm và nghĩa tình của vùng đất Mekong
Quy hoạch được kỳ vọng mở đường cho phát triển, nhưng không được triển khai hoặc kéo dài nhiều năm, trở thành “nút thắt” kìm hãm sức bật của các địa phương, trong đó có ĐSBCL. Thực tế ấy đặt ra yêu cầu cấp bách phải xóa bỏ quy hoạch treo, khơi thông động lực phát triển cho vùng đất giàu tiềm năng này.
Giữa nhịp sống còn nhiều nhọc nhằn nơi đất cuối trời Tổ quốc, có một căn bếp nhỏ vẫn đều đặn đỏ lửa suốt gần 5 năm qua. Ở đó, không có tiếng mua bán, không bảng giá, chỉ có những phần cơm chay ấm nóng được trao đi bằng tất cả sự chân thành. Người đứng sau căn bếp ấy là bà Trần Kim Thuỷ, một người phụ nữ bình dị, lặng lẽ dành trọn thời gian, công sức và tấm lòng cho những mảnh đời khốn khó. Cuộc trò chuyện sau đây sẽ phần nào giúp chúng ta hiểu rõ hơn về động lực và niềm tin đã giữ cho “Bếp chay 0 đồng” luôn đỏ lửa suốt những năm qua.
Thời hoàng kim, cải lương có khoảng 100 đoàn hoạt động, được miêu tả là giai đoạn “trăm hoa đua nở”. Ngoài những đoàn “đại ban” đóng ở Sài Gòn rồi đi lưu diễn ở miền Tây vài lần/năm thì tại địa phương có những đoàn cải lương chủ lực cấp tỉnh.
Từ căn bếp quê giữa vùng sông nước miền Tây, mắm cá lóc chiên, món ăn dân dã gắn với mùa nước nổi đã được anh Trần Quốc Trung, xã Vị Thanh 1, TP Cần Thơ nâng tầm trở thành sản phẩm OCOP 3 sao của địa phương. Giữ trọn hương vị mắm truyền thống, làm mới mẫu mã và cách thưởng thức, mắm cá lóc chiên hôm nay trở thành món quà quê đậm hồn miền Tây, hòa vào dòng chảy khởi nghiệp bền vững từ đặc sản sông nước.
Cái thời chưa có rạp hát kiên cố, sân khấu cải lương thường được dựng tạm bợ ở các đình làng, bến sông hoặc ngay tại nhà văn hóa xã/huyện, nơi mọi người tụ tập xem nghệ thuật dân gian.
Từ nơi được coi là “vùng trũng” hạ tầng giao thông nhưng chỉ trong thời gian ngắn, mạng lưới hạ tầng giao thông ĐBSCL đã có sự chuyển biến tích cực, ngày càng hoàn thiện. Đây cũng là động lực góp phần tạo không gian phát triển mới, các khu CN, khu ĐT mới, tạo công ăn việc làm tốt hơn cho người dân
Trăm năm hình thành và phát triển, cải lương đã trải qua những thăng trầm thời cuộc. Thập niên 1950 - 1960, ở khắp miền Tây Nam Bộ nổi lên nhiều hí viện giải trí thì tại Tây Đô cũng có cả một hệ thống rạp hát phục vụ các tầng lớp nhân dân.
Trên những cánh đồng khóm ở xã Hỏa Lựu, TP Cần Thơ, sau mỗi vụ thu hoạch, lá khóm từng bị bỏ lại và đốt bỏ nay đang “đổi đời” theo một cách khác. Từ mô hình của ông Phạm Văn Nương cùng bà con HTX Sản xuất Thương mại Dịch vụ Cần Thơ Farm, lá khóm được thu gom, xử lý qua nhiều công đoạn để tạo ra những sợi tơ chắc chắn, phục vụ cho ngành dệt may. Câu chuyện ấy không chỉ cho thấy sự sáng tạo của người nông dân mà còn mở ra một hướng đi mới, góp phần giải bài toán phát triển bền vững cho vùng ĐBSCL.
Tân Ân xa xôi của tỉnh Cà Mau được mệnh danh là vùng đất “rừng vàng biển bạc” với trữ lượng tài nguyên trù phú để nông dân canh tác, nuôi trồng, mang về thu nhập ổn định. Những hộ không có đất sản xuất vẫn có đủ niềm tin để khởi nghiệp từ những con cá khai thác trong thiên nhiên mà tấm gương của chị Phan Thị Chuyển ở xã Tân Ân Tây (huyện Ngọc Hiển cũ), nay là xã Tân Ân là một điển hình. Người phụ nữ tay trắng này khởi nghiệp ở tuổi 39 từ con cá tạp, kiên trì 13 năm, sản phẩm mắm cá sơn thương hiệu Ngọc Chuyển trở thành đặc sản, có mặt trên bàn ăn xuyên quốc gia.
Buổi đầu cải lương mới hình thành, gánh hát phiêu lưu rày đây mai đó, chở theo nghệ sĩ, đạo cụ, phục trang. Ở cái thời sơ khai đó, lĩnh vực mỹ thuật sân khấu rất được đầu tư, nhiều hoạ sĩ chuyên vẽ phông cảnh sân khấu tả thực hoành tráng có nhiều cơ hội “dụng võ”.
Trong bối cảnh ĐBSCL đang phải đối mặt với những thách thức từ biến đổi khí hậu, suy giảm tài nguyên đất và nước, áp lực đô thị hóa, đến yêu cầu cấp bách phải chuyển đổi mô hình tăng trưởng theo chiều sâu thì Cần Thơ không chỉ là nơi chịu tác động mà phải là nơi hình thành lời giải.
Giữa nhịp sống mưu sinh gắn liền với sông nước Đồng Tháp, có một nhóm người lặng lẽ làm công việc tưởng chừng rất lạ: giải cứu những con cá “khủng” để trả chúng về với tự nhiên. Đó chính là Đội thiện nguyện Long Khánh, do chàng trai trẻ Đặng Văn Nghĩ khởi xướng. Ra đời không ồn ào, không bảng hiệu, nhưng chỉ sau chưa đầy một năm đã trở thành cái tên quen thuộc với người dân vùng sông Tiền.
Từ những ao hầm của bà con nuôi cá đến bờ kè An Thạnh, hành trình bảo vệ nguồn lợi thủy sản của anh Nghĩ và các thành viên không chỉ góp phần giữ lại những loài cá quý hiếm, mà còn thắp lên ý thức chung tay bảo vệ môi trường từ chính cộng đồng địa phương.
Trong trường phái Cổ nhạc Bạc Liêu do Hậu Tổ Nhạc Khị khai sinh, có một “môn đệ” sở hữu bút lực cực kỳ dồi dào, có tài sáng tác nhạc điệu với hơn 30 nhạc khúc, đó chính là soạn giả Mộng Vân.
Từng có cuộc sống và công việc ổn định tại TP. HCM, thế nhưng, năm 2017, chị Nguyễn Thị Minh Thy, quê xã An Hữu, tỉnh Đồng Tháp, đã quyết định “bỏ phố về quê”, rẽ sang con đường làm trái cây sấy dẻo từ chính đặc sản quê nhà.
Hành trình khởi nghiệp ở tuổi U50 của chị không chỉ là câu chuyện làm kinh tế mà còn là nỗ lực nâng cao giá trị nông sản địa phương, tạo việc làm cho lao động quê hương và giữ gìn hương vị tự nhiên của trái cây Đồng Tháp.
Đã có một thời, trên những dòng sông miền Tây nam bộ, tiếng hát cất lên cùng mái chèo và con nước. Đó là tiếng hát của người thương hồ, những tiểu thương mưu sinh giữa mênh mang sông nước, vừa buôn bán, vừa hát để giữ cho lòng mình ấm lại giữa nắng mưa đời ghe.
Ở nhiều vùng quê của Đồng Tháp, những cây cầu nhỏ không chỉ nối liền đôi bờ mà còn nối bằng tấm lòng của những người âm thầm vì cộng đồng. Hơn 15 năm qua, ông Phan Văn Năm, ngụ xã Hòa Long, đã lặng lẽ làm cầu, sửa đường, vận động bà con cùng chung tay - từ những cây cầu gỗ đơn sơ ban đầu đến hơn 100 cây cầu bê tông hôm nay. Không lương, không thù lao, chỉ với mong muốn giúp bà con đi lại an toàn, thuận tiện hơn mỗi ngày.
Cùng với cả nước, lễ khánh thành, khởi công các dự án, công trình quy mô lớn, chào mừng Đại hội Đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng sẽ diễn ra vào ngày 19/12. Tại TP Cần Thơ có 7 công trình, dự án sẵn sàng khởi công, khánh thành dịp này.
Giữa vùng đất Miệt Thứ mênh mang kênh rạch, nơi từng đêm trăng sáng vang vọng tiếng đờn, tiếng ca tài tử theo con nước lớn ròng, nay nhịp sống đã đổi thay nhiều.