Khi những ngày cuối năm âm lịch dần khép lại, dường như trong mỗi chúng ta lại có một miền ký ức khẽ thức dậy. Đó có thể là mùi khói bếp, là bát canh rau quen thuộc, hay chỉ đơn giản là một sắc màu xưa cũ… Với một người, đó là màu vàng của những bông hoa cải ven sông - thứ màu vàng lặng lẽ mà da diết đến nao lòng.
Có những khoảnh khắc rất nhỏ thôi, nhưng lại đủ khiến ta chậm lại giữa dòng thời gian đang trôi không ngừng. Đó có thể là một buổi sáng đầu năm còn vương hơi lạnh, một tia nắng mỏng vừa chạm hiên nhà… và đôi khi, chỉ là giây phút ta đứng trước cuốn lịch mới, lặng lẽ ngắm nhìn tờ lịch đầu tiên của năm.
Năm mới bắt đầu thường không ồn ào như ta tưởng. Đôi khi, năm mới đến rất khẽ, trong một chuyến bay sớm, trong bước chân chậm rãi giữa một thành phố quen mà vẫn luôn mới, trong cảm giác lòng mình dịu lại sau những tháng ngày đã đi qua.
Giữa những ngày cuối năm tất bật, có những ký ức nhỏ bé chỉ cần chạm khẽ là đủ làm tim mềm lại: mùi lá dong, tiếng pháo giao thừa xưa, bữa cơm sum họp hiếm hoi hay làn khói bếp lam chiều.
Có những thời khắc trong năm khiến con người ta tự nhiên muốn sống chậm lại. Không phải vì mệt mỏi, mà bởi lòng mình vừa đủ lặng để nhìn lại một chặng đường đã qua. Tháng Một là khoảng thời gian như thế. Không ồn ào, không vội vã, tháng Một đến rất khẽ - mang theo cái rét ngọt cuối đông, những tia nắng mỏng như tơ và cả những rung động dịu dàng trong tâm hồn mỗi người.
Có những buổi sáng mùa đông, chỉ cần một tách trà nóng, một khoảng lặng rất khẽ… là đủ để ký ức quay về. Ký ức về một mái nhà xưa, về hơi ấm của bếp lửa, về dáng ngồi trầm mặc của người thân - người đã dạy ta cách sống chậm, sống bền bỉ và lặng lẽ dâng hiến cho đời, như một loài hoa nở trong sương giá.
Với những người con lấy chồng xa, hạnh phúc giản dị là đôi khi được trở về, được là con gái bé nhỏ trong vòng tay gia đình.
Có những buổi chiều cuối năm, ở giữa một thành phố xa lạ, có người bất chợt thấy lòng mình chùng xuống. Không hẳn vì cô đơn, cũng không hẳn vì buồn, mà bởi thời khắc ấy khiến ta buộc phải quay về đối diện với chính mình - lặng lẽ, thành thật và không thể né tránh.
Có những buổi chiều rời ga, nhìn thành phố lùi xa khiến lòng chùng xuống. Không buồn, không vui, chỉ là cảm giác khó gọi tên của người từng trải, khi hiểu rằng mỗi chuyến đi đều mang theo một cuộc chia ly.
Những ngày giao thoa giữa năm cũ và năm mới bao giờ cũng mang đến một cảm giác rất khó gọi tên. Đó là lúc con người ta vừa muốn bước nhanh hơn một chút, để kịp hoàn thành những điều còn dang dở… lại vừa muốn chậm lại, để được lắng nghe chính mình sau một năm dài nhiều biến động.
Có những khoảnh khắc trong đời, người ta không cần quá nhiều lời chúc, cũng chẳng cần một nghi thức thật lớn lao. Chỉ cần một khoảng lặng đủ sâu
Có những ký ức không cần gọi tên cũng tự khẽ khàng trở về. Chỉ một cơn gió lạnh đầu đông, một mùi khói bếp vương trong trí nhớ… là đủ để cả tuổi thơ bỗng hiện lên nguyên vẹn. Với tôi - và có lẽ với rất nhiều người - ký ức ấy mang hình dáng của một căn bếp nhỏ, của bàn tay bà, tay ngoại, và của một món ăn giản dị mà ấm áp, suốt đời không thể quên…
Có những đêm, mưa không chỉ rơi ngoài hiên, mà rơi cả vào trong lòng người. Tiếng mưa khe khẽ gõ lên mái, lên cửa sổ, lên ký ức - đánh thức những điều tưởng như đã ngủ yên rất lâu. Trong những ngày đông như thế, người ta thường chậm lại, lắng nghe nhiều hơn, và cũng dễ đối diện với chính mình hơn.
Khi những cơn gió hanh hao khe khẽ chạm ngõ, Hà Nội lại dịu dàng đón mùa đông bằng những bông cúc họa mi trắng - nhỏ bé, mong manh mà bền bỉ.
Có những âm thanh ta từng muốn trốn tránh. Có những điều rất đỗi quen thuộc, đến mức ta ngỡ rằng nó sẽ ở đó mãi mãi, chẳng bao giờ vơi đi. Chỉ đến khi vắng mặt, người ta mới giật mình nhận ra: hóa ra, đó lại là những thanh âm của hạnh phúc.
Có những nỗi nhớ không cần gọi tên. Chỉ một cơn gió lạnh, một buổi chiều chậm bước nơi đất khách, ký ức quê nhà đã lặng lẽ trở về - rất khẽ, nhưng đủ sâu để làm lòng người chùng xuống. Có một mùa đông ở Seoul đã mở ra cả một miền quê xa xôi, nơi tuổi thơ nghèo khó nhưng đong đầy yêu thương.
Có những buổi sáng thức dậy, ta bỗng thấy thế giới chậm hơn thường ngày. Không còi xe, không vội vã. Chỉ có tiếng gió đi ngang qua ô cửa sổ, rất khẽ, rất sâu. Những khoảnh khắc như thế, người ta dễ lười biếng… nhưng cũng rất dễ lắng nghe chính mình.
Tháng 12 lại về. Không ồn ào như những ngày cận Tết, cũng không quá rực rỡ như mùa hạ, tháng cuối năm đến rất khẽ - đủ để người ta chậm lại, nhìn sâu vào chính mình và nghe rõ hơn những chuyển động trong lòng.
Trên những con đường quen, ánh đèn Giáng sinh giăng lên, cây thông xanh trước trung tâm thương mại, nhà thờ rực sáng. Thành phố phương Nam không lạnh như miền Bắc, nhưng Giáng sinh vẫn ấm áp, dịu dàng, đầy hoài niệm.
Cuối năm là khoảng thời gian để ta chậm lại, nhìn sâu hơn vào chính mình, để thấy rằng: dù đã đi qua bao nhiêu chuyến bay, bao nhiêu vùng đất, điều quan trọng nhất vẫn là giữ được sự bình yên trong tâm hồn.