Xin chào, mình tiếp tục những podcast chào năm mới 2026 với podcast "Kiên nhẫn với bản thân", nếu như bạn vẫn chưa sẵn sàng cho năm mới hay cảm thấy bản thân hơi trống rỗng và buồn bã, hy vọng podcast này có thể thổi một nguồn năng lượng tới bạn...
Chúc mừng năm mới và chúc bạn một ngày tốt lành!
Đôi khi ta cảm thấy có những người luôn gặp may mắn. Vậy bạn có nghĩ may mắn chỉ là ngẫu nhiên không? Và liệu bạn có thấy bản thân là một người may mắn không?
Có lẽ chúng ta đều thích những lời khen… Vậy thì điều gì khiến chúng ta khen người khác ít lại nhỉ? Có phải chúng ta đã bỏ lỡ một điều kỳ diệu không?
Hôm nay bạn cười thật đẹp.
"Mặt trời lúc hoàng hôn mạnh mẽ khó tả. Chỉ lặng im mà nó cho ta biết, rằng ngày hôm nay chỉ đến một lần trong đời..."
“Be like a tree. Stay grounded. Connect with your roots. Turn over a new leaf.
Bend before you break. Enjoy your unique natural beauty. Keep growing.”
—
Joanne Raptis
Mình thích viết và đang hạnh phúc lên rất nhiều từ việc viết... và sau một thời gian rất lâu suy nghĩ về việc đây có phải một chủ đề cần được chia sẻ không thì mình làm podcast này, hy vọng có thể đem lại một nguồn năng lượng đẹp đẽ cho mọi người (hiiii)
Một podcast nho nhỏ về nỗi sợ với mong muốn gửi gắm thông điệp rằng nỗi sợ ấy cũng đẹp đẽ, và rằng bạn vẫn hoàn toàn có thể "dũng cảm", ngay khi sự sợ hãi vẫn ngự trị trong mình. yêu thương rất nhiều vì bạn đã ở đây cùng mình ~
Những ngày lòng lãng đãng, mình muốn trò chuyện về những đêm đông. Và muốn nhắn gửi rằng Chúng ta không cần lựa chọn giữa đau buồn và sự sống…
Bởi đâu ai sống mà không đau đớn, và nhiều khoảnh khắc ta bỗng thấy bóng tối đột nhiên rực sáng lên.
Có thể mọi người đã từng nghe tới FOMO, nhưng hôm nay chúng ta sẽ cùng nói về FOMO đi cùng với một cảm giác trái ngược đáng học hỏi khác: JOMO~
Hôm nay chúng ta cùng nói về những người "đứng thứ hai", đúng hơn là nói về những khoảnh khắc ta cảm thấy mình thua kém, hoang mang hay thất bại...
“Xây dựng hình tượng trong mắt bản thân”, có phải điều gì đó nghe thật kỳ lạ?
Nhưng tại sao chúng ta lại thường chỉ nghĩ đến việc giữ hình tượng trong mắt người khác, trong khi bản thân mới là người hiểu rõ nhất hành trình của riêng mình…
Gần đây mình biết tới một từ nghe dịu dàng và bao dung hơn cả “hạnh phúc”, đó là “eudaimonia”…
Bạn có bao giờ thấy hạnh phúc ngay cả trong nỗi đau? Và liệu rằng hạnh phúc có phải thuần túy là sự “không đau khổ”?
Gửi đến ai đó, vào một ngày hay một khoảnh khắc chộn rộn trong ngày bạn nghĩ rằng “mình quá nhỏ bé để làm một việc gì đó”…
Một mai khi ta già đi… Có điều gì bạn sẽ nuối tiếc nếu không làm?
Nếu bây giờ ai đó hỏi “Bạn có gì?”
Bạn sẽ trả lời như thế nào?
“Chúng ta khiêu vũ với từng người xuất hiện trong cuộc sống của mình”.
Có đôi khi ai đó nhẹ nhàng bước qua đời ta, có người ở lại thật lâu khiến ta hạnh phúc. Có người gây ra đau đớn vẫn quay lại nhiều lần…
Sau cùng, ta đều ngẫm lại về lí do họ bước đến đời ta. Tựa như Haruki Murakami nói rằng:
"Và một khi cơn bão đã đi qua, bạn sẽ không còn nhớ vì sao bạn lại vượt qua được nó, làm cách nào mà bạn lại sống sót. Bạn thậm chí còn chẳng thể chắc rằng, liệu cơn bão đã thực sự kết thúc chưa? Nhưng chỉ có một điều là chắc chắn. Một khi bạn đã đi qua cơn bão, bạn sẽ không còn là con người mà bạn đã bước vào. Ý nghĩa của cơn bão là vậy đó.”
Đôi khi ai đó sẽ khó tìm ra điều mình thích ở bản thân, nhưng lại rất rõ những điều mình không thích ở chính mình. Ngay cả những người nói “Tôi yêu bản thân”, họ cũng ít khi có thể nói “Tôi yêu bản thân trọn vẹn”. Bởi thế, có lẽ chúng ta không nên khó nhằn rằng ngày mai thức dậy tôi sẽ trở thành một phiên bản thật sự rất yêu chính mình, đơn giản chỉ là mỗi ngày hơn một chút.
Có phải bạn thường nghĩ rằng chúng ta sẽ cười khi vui? Thực ra là bạn có thể vui ngay cả khi bạn “cố tình cười”. Bạn có đang cười không nhỉ?
Nếu nhắc tới một “người dịu dàng”, bạn sẽ nghĩ tới ai đầu tiên? Có phải mỗi chúng ta đều ít nhiều trong một khoảnh khắc nào đó, trở thành một người dịu dàng…