Một bộ phim kể chuyện kịch tính liên quan đến một nhân vật trong tình huống kịch tính ảnh hưởng rõ ràng đến nhân vật và kích thích hành động. Tình huống thường bắt đầu bằng xung đột trong cuộc sống của họ hoặc nhu cầu nhân vật phải hoàn thành một nhiệm vụ hoặc đạt được mục tiêu liên quan đến trở ngại và xung đột trong đàm phán. Câu hỏi trung tâm là điều gì xảy ra khi một nhân vật cụ thể phản ứng trong một tình huống kịch tính. Thường câu hỏi kịch tính xoay quanh mục tiêu: Anh ta có lấy được cô gái không? Cô ấy có nhận được công việc không? Cô ấy có thể rời khỏi nhà mà không mất tình yêu của cha? Anh ta có thể tuân thủ nguyên tắc không? Tuy nhiên, đặc biệt trong phim ngắn, không luôn cần thiết có mục tiêu trực tiếp; câu hỏi kịch tính có thể xoay quanh bí ẩn: Tại sao anh ấy cư xử thất thường như vậy? Tại sao cô ấy có quyền lực đối với anh ta? Anh chàng này thực sự là ai? Dù câu hỏi kịch tính được đặt như thế nào, nó vẫn là trọng tâm của cốt truyện và tất cả các nhân vật và sự kiện khác phục vụ cho việc phát triển tình huống gồm sự tiến bộ và trở ngại, bí ẩn hoặc ý tưởng đó. Chi tiết về các câu hỏi kịch tính thay thế và mục tiêu được mô tả cụ thể từ trang 12 trở đi.
Ý tưởng ban đầu của một người thường rất mơ hồ. Người ta hay gọi ý tưởng là tia cảm hứng đầu tiên. Đôi khi ý tưởng là một sự quan sát hoặc một cảm giác. Với biên kịch Peter Hedges khi làm phim Pieces of April - những mảnh ghép tháng tư, ý tưởng tạo nên một bộ phim là một hình huống. Khi ông biết có một nhóm bạn trẻ tổ chức lễ tạ ơn đầu tiên tại New York. Nhưng là nướng của họ bị hỏng. Họ phải gõ cửa từng nhà hàng xóm cho đến khi mượn được lò nướng. Tình huống này làm cho Peter Hedges ấn tượng - một cách tuyệt vời để làm quen và nói chuyện với những người bạn mới. Ông đã ấp ủ nó và sau đó làm ra bộ phim.
Trong một cuộc phỏng vấn Houshang Golmakan trong Liên hoan phim Quốc tế LOcarno năm 1996. Nhà làm phim người Iran nói về các mà ông lấy tìm cảm hứng như sau: “Tôi nghĩ cách mà tôi và ý tưởng tương tác với nhau cũng như câu mà Nhà văn người Colombia Gabriel Garcia Márquez nói rằng: “Tôi không chọn chủ đề, mà chủ đồ chọn tôi.” Với tôi ý tưởng làm phim cũng vậy. Tôi không chọn ý tưởng mà ý tưởng chọn tôi đấy chứ. Ai cũng có nhiều ý tưởng, nhưng sẽ có một số ý tưởng làm mình mất ngủ. Tôi có hàng tá câu chuyện cất trong trí nhớ của mình. Tôi chỉ không có thời gian để chuyển chúng thành phim mà thôi. Nhưng trong một khoảnh khắc nào đó, sẽ có vài ý tưởng làm tôi chú ý. Và một trong số chúng sẽ trở thành phim.
Cũng giống như lịch sử của tiểu thuyết nói riêng hay là văn học nói chung.Có những tác phẩm quan trọng để đại diện cho tiểu thuyết.Trong lịch sử của điện ảnh cũng có những phim quan trọng.Để đại diện cho quá trình phát triển của loại hình nghệ thuật này.Điều này là cần thiết.Những bộ phim độc lập không chỉ là những cột mốc trong con đường phát triển của điện ảnh.Mà những khám phá nghệ thuật to lớn của những bộ phim đó.Đã có những tác động tích cực cho các nhà làm phim sau này.
Dòng chảy điện ảnh Vào năm 1895, những thước phim đầu tiên đã xuất hiện. Lúc này người ta tạo ra thứ gọi là những hình ảnh chuyển động nhấp nháy. Những bức hình tĩnh kết hợp lại với nhau để tạo ra chuyển động. Máy ghi hình được phát minh ra để ghi lại những bức hình chuyển động liên tục. Người ta chưa hề có khái niệm về nghệ thuật điển ảnh. Chứ chưa nói tới ngành công nghiệp điện ảnh. Những khái niệm này còn là một thứ gì đó quá xa xỉ và còn trừu tượng. Thứ mà người ta nhìn vào là mấy hình ảnh này có rõ hay không chứ chưa nói gì tới ý nghĩa của những hình ảnh đó. Cũng như con người khi đói chỉ lo làm sao để no bụng chứ chưa mấy quan tâm đến hương vị của món ăn. Lúc đó điện ảnh cũng vậy. Làm sao để những hình ảnh rõ nét, có thể xem được là đã hay rồi. Trải qua một giai đoạn phát triển, may mắn thay công nghệ đã tạo điều kiện cho những bước kế tiếp của điện ảnh. Lúc bấy giờ có một số người như Flaubert hay Hemingway họ có những suy nghĩ khác thường so với người đương thời. Họ cho rằng điện ảnh không chỉ tạo ra những hình ảnh đẹp, hay tường thuật lại những sự việc đã xảy ra như một cuốn nhật ký. Mà câu chuyện trong điện ảnh có thể được kể theo một cách có tính toán. Lúc bấy giờ cái gần mà người ta thấy gần nhất với ý tưởng này nằm ở trong văn học và kịch sân khấu. Bởi vì hai loại hình nghệ thuật này đã có những chặng đường phát triển đồ sộ. Trong đó, có một thứ có thể ứng dụng vào điện ảnh, đó là kỹ thuật kể chuyện.