Gà còn chưa kịp gáy, ngoại đã trở mình, úng mớ trấu nấu bếp, bắc ấm nước nóng pha miếng trà, rồi tư lự nhìn con nước dập dình ươm nắng liêu xiêu chớm ửng của buổi bình minh trên con sông Cố Giang. Đợi đâu chừng mấy tiếng xuồng đuôi tôm chạy lạch bạch ngang nhà là y như rằng xách cái giỏ, đội nón lá, mặc thêm cái áo bà ba màu nâu sẫm vào rồi lội ra chợ. Chợ sớm đãi bôi tiếng mua bán, nhưng lại ra rả tiếng thăm hỏi nhau, nhiều câu chuyện xóm giềng cũng từ đó mà lan ra, mà thành nhiều cái hít hà, xa xót, hay mừng thương rưng rức.
Tác giả: Tống Phước Bảo
Giọng đọc: Xuân Khoa
Lời bình: Nhà văn Phong Điệp
Minh họa: Họa sĩ Bá Siếu
Thời lượng: 27p47g
#rND #radionhandan #baonhandan #onhanghetruyen #truyenngan
Đêm kéo đến trong vài phút. Bản nhạc vang lên chầm chậm, khác với trăm thứ âm thanh đang thi nhau hét lên phía ngoài cửa kính. Bụi không bay vào, bám rịt. Những giọt nước hắt lên ấy làm mọi thứ trở nên nhòa khoẹt, nham nhở.
Cào tay lên mái tóc khô cứng, thấy bụi bay lất phất. Dưới nền nhà, thay bằng thảm là bụi. Bụi lợt lờ, lấp lánh giữa những tia nắng hắt vào từ khe cửa gỗ ọp ẹp. Mắt hoa đi. Không phải vì đói. Ngày nghỉ nhích từng giờ mệt mỏi. Tôi bật tung cánh cửa sổ phía sau cố tìm chút không khí len lỏi qua khe hở của dãy nhà trọ với một bức tường gạch đỏ đã phủ màu rêu mốc thếch.
Tác giả: Dương Giao Linh
Giọng đọc: Thành Tuấn
Lời bình: Nhà thơ Hữu Việt
Minh họa: Họa sĩ Nguyễn Trần Cường
Thời lượng: 23p57g
#rND #radionhandan #baonhandan #onhanghetruyen #truyenngan
Dù đang giận nhau, dù biết chồng có bồ, dù trong lòng đầy buồn tủi hay trách giận thì cũng phải nén xả hết bằng một tiếng thở dài. Để lòng nguôi ngoai, để tâm hồn đủ bình lặng pha một cốc cà-phê cho chồng. Bởi Huy tinh ý lắm, chỉ cần nhấp một ngụm cà-phê cũng đủ biết được lòng Trầm. Mà Trầm thì đâu muốn phơi lòng mình như phơi áo. Ngay cả khi không thể ở cùng nhà hay nằm chung chăn gối thì người ta vẫn có thể tử tế với nhau đến tận cùng ý nghĩ. Nên trước giờ đèo nhau lên tòa làm thủ tục ly hôn, Trầm vẫn muốn được pha cà-phê cho anh. Một cốc cà-phê không vương hằn học, không đắng ngắt tủi hờn. Đặt cốc cà-phê trước mặt chồng, Trầm loáng thoáng nghĩ rằng đây là những giây phút cuối cùng còn được là vợ Huy. Được pha cà-phê cho anh và được ngồi đối diện với nhau bên chiếc bàn này. Lúc ấy Trầm không kịp nghĩ gì đến những ngày sau, khi đã gọi nhau là người cũ. Tấm áo cũ còn thuộc sở hữu của mình, còn có thể mang ra mặc lại. Chồng cũ hay vợ cũ thì không...
Tác giả: Vũ Thị Huyền Trang
Giọng đọc: Ánh Nguyệt
Lời bình: Nhà thơ Hữu Việt
Minh họa: Họa sĩ Tuấn Anh
Thời lượng: 16p28g
#rND #radionhandan #baonhandan #onhanghetruyen #truyenngan
Ông giật mình quẳng chiêc điếu cày qua một bên, đội nón đi xuống ruộng nhà mình. Bao nhiêu cây mía cháy dở được gom lại, róc sạch, phơi thân mập mạp giữa nắng. Ông xa xót. Năm nay ông đầu tư mạnh vào phân bón từ đầu. So với các ruộng bên cạnh, ruộng ông thuộc hạng đẹp nhất nhì, cây to, đều. Mới ngày nào mấy bà hàng xóm còn xuýt xoa "mía nhà ông Sinh chắc năm nay trữ lượng cao lắm". Vậy mà...chỉ hai mươi phút nó đã ngùn ngụt theo bà hoả.
Tác giả: Ngô Nữ Thùy Linh
Giọng đọc: Xuân Khoa
Lời bình: Nhà phê bình Nguyễn Hoài Nam
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 18p09g
#rND #radionhandan #baonhandan #onhanghetruyen #truyenngan
Sênh trở về khi bóng đêm đặc quánh trên mái nhà. Mưa đã tạnh, hơi nước bốc lên thành những đụn mây trắng trên nền trời. Sênh định mở cổng bước vào nhà. Cánh cổng gỗ có then cài phía trong, chỉ cần đưa tay qua cái lỗ nhỏ, khẽ trượt then một cái là cánh cổng bằng gỗ lim sẽ bật ra. Tiếng nghiến của trụ cổng lâu ngày sẽ vang lên càn cạt như lưỡi cưa cùn kéo vào thân nghiến đá. Sênh thuộc lòng những âm thanh ấy từ bao giờ không hay. Ngày còn sống pa thường bảo, mày có là thằng giở giói, nát bét thì khi bước vào sau cánh cổng nhà cũng phải ngay ngắn cho ra hồn người. Nhưng giờ đây Sênh bỗng sợ tiếng kêu ấy. Sợ cánh cổng này mở ra, tiếng kêu ấy rít lên và thằng Phiêng chạy ra, nó sẽ nhảy tót lên lòng Sênh. Nó ôm lấy cổ Sênh mà cười và mừng vui như bao lần vẫn thế. Và còn Khơi sẽ đứng trước cửa bếp, nhìn xuống từng bước chân đi của Sênh bằng ánh mắt không buồn không vui. Ánh mắt Khơi trong, lặng đến khó đoán định. Ánh mắt ấy như giọt sương đọng đầu mũi lá cây Hóp một ngày chớm đông. Giờ đây Sênh sợ hãi ánh mắt ấy.
Tác giả: Nguyễn Luân
Giọng đọc: Thành Tuấn
Lời bình: Nhà văn Đỗ Bích Thúy
Minh họa: Họa sĩ Phạm Hà Hải
Thời lượng: 33p37g
#rND #radionhandan #baonhandan #onhanghetruyen #truyenngan
Buộc hàng cẩn thận, rồi Chua trèo lên ngồi sau Lầu. Nhà người ta thì vợ ngồi trước cho chồng ôm lấy từ phía sau. Nhà này thì Chua là cái đệm cho Lầu ngả vào mỗi khi mỏi lưng. Rồi lúc Lầu say quá không còn ngồi được phải vắt ngang lưng ngựa mà úp bụng nằm, lúc ấy Chua sẽ bám vào đuôi ngựa, cho ngựa đi thật thong dong, thật nhẹ nhàng. Nếu nằm trên lưng ngựa mà Lầu cũng không nằm được nữa thì Chua phải căng ô ngồi che đến khi nào Lầu tỉnh mới thôi.
Chua buồn lắm, lòng Chua như một cái khe mà nước lạnh chẳng biết chảy về đâu. Rồi Chua lại nghĩ phải chăng vì Chua hay là vì ai mà Lầu sinh ra như thế? Lầu không còn là Lầu của những ngày trước nữa.
Tác giả: Nguyễn Phú
Giọng đọc: Ánh Nguyệt
Lời bình: Nhà văn Phong Điệp
Minh họa: Họa sĩ Tô Chiêm
Thời lượng: 28p01g
#rND #radionhandan #baonhandan #onhanghetruyen #truyenngan
Tròn mười tám tuổi, má bắt đầu rục rịch chuẩn bị gả Lam đi, nghe nói ai có con trai muốn đi hỏi vợ má đều dò hỏi lai lịch nhà người ta coi có mấy mẫu ruộng mấy công vườn, có máy cày máy xới gì không. Cũng có mấy đám đi coi mắt rồi nhưng Lam không ưng. Má hỏi lí do, cái lí do nhiều khi nó vô lí lắm. Có một điều má không bao giờ biết: Lam mong muốn lấy được một người chồng giống như chú Mười Ba, người cao lớn, giọng trầm ấm áp, nói chuyện nhẹ nhàng, từ tốn, không rượu chè bài bạc. Đọc nhiều sách nên chú nói chuyện rất hay. Có khi, cả nhà đi ngủ rồi mà ba với chú vẫn còn nói chuyện đông tây kim cổ. Lam buồn ngủ lắm nhưng cũng cố thức để nghe, lăn sát vào vách ván, nghe giọng chú thì thầm, như những lời tâm sự.
Tác giả: Vĩ Nguyên
Giọng đọc: Vân An
Lời bình: Nhà văn Phong Điệp
Minh họa: Họa sĩ Tô Chiêm
Thời lượng: 32p30g
#rND #radionhandan #baonhandan #onhanghetruyen #truyenngan
Tư Đổng vung cái búa nhỏ trong tay, cục đá bể vụn, nghiền thêm vài búa cho đá thành bột trước khi vốc tất cả bỏ vào cái bồn nhỏ. Cái bồn được đẽo từ chang rễ của một cây chò to, được chuốt tỉ mỉ thành hình chóp nón. Chắc trải qua bao đời phu vàng nên nó đen bóng và nhẵn thín. Sau khi vốc hết mớ đá đập nhuyễn cho vào bồn, Tư Đổng bắt đầu ngâm xuống vũng nước và tay xoay vòng như người ta sàng gạo.
Vừa xoay vừa lắc, thỉnh thoảng cho tay vào chà chà mớ đất đá mịn kia lên thành. Mớ bột đất đá xoay vòng vòng, hạt nào to dần văng ra, đáy bồn còn lại mớ đé mịn đen óng ánh. Tư Đổng cẩn trọng đưa tay vốc từng vốc nước ngoài suối rót vào. Tay còn lại hắn nghiêng bồn và giật giật nhẹ đều đều. Vốc nước chảy từ thành xuống và theo từng cái lắc tay, những bột mịn dưới đáy cũng chảy dần ra để lộ phần còn lại sát dưới chóp đáy một ít đé đen với những hạt li ti mỏng màu vàng sáng lóa.
Tác giả: Thanh Tuân
Giọng đọc: Xuân Khoa
Lời bình: Nhà văn Võ Thị Xuân Hà
Minh họa: Họa sĩ Hà Huy Chương
Thời lượng: 28p03g
#rND #radionhandan #baonhandan #onhanghetruyen #truyenngan
Sứt cầm đèn pin của mẹ soi lên bầu trời. Bầu trời như một tấm thảm nhung lấp lánh sao. Sứt bật dậy khi thấy một vì sao vừa vụt qua bầu trời. Sứt tự hỏi vì sao ấy có phải là một linh hồn?
Tác giả: Trần Thái Hưng
Giọng đọc: Thành Tuấn
Lời bình: Nhà văn Võ Thị Xuân Hà
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 26p16g
#rND #radionhandan #baonhandan #onhanghetruyen #truyenngan
Ở vùng này, chúng tôi gọi dì của mình bằng ý. Ý hơn tôi mười sáu tuổi, rất trẻ và rất đẹp so với cái tuổi hai mươi chín. Ý đẹp nhứt là đôi mắt, đen láy như có sóng nước trong đó. Đôi lông mi dày thẫm như hàng dừa chải vào dòng sông. Mắt của ý luôn sáng trưng một điệu cười nửa ngây thơ, cũng nửa điệu đà. Còn nốt ruồi sau mi mắt tôi nghĩ đã đốn gục trái tim biết bao nhiêu vương tôn công tử. Và, không chừng, lý do ngoại ghét nghề hát chính là vì ý chăng? Ý là ca nhi.
Tác giả: Vương Đình Khang
Giọng đọc: Xuân Khoa
Lời bình: Nhà văn Đỗ Bích Thúy
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 25p12g
#rND #radionhandan #baonhandan #onhanghetruyen #truyenngan
Đám người nhốn nháo phía sau như một dàn bè lỗi át luôn giọng nam chính. Dẹp ngay. Bồi thêm, ai đụng tới tấc đất cù lao này đánh chết mẹ luôn. Ngoại nhìn xung quanh, nhóm người mang theo cuốc phảng gậy gộc, mắt ai cũng long lên như thể ngoại là một tội đồ phản quốc. Bà ngoại cúi gầm lủi thủi đi nhưng nén lòng không khóc. Ngoại lên đò, người ta chỉ trỏ nhau, bà già này bỏ quê đã lâu, cuối đời muốn về đây xây mồ xây mả. Lạ gì. Sài Gòn tấc đất, tấc vàng. Con cái không lo nổi cho cái mả nên giả đò mua khế bán chanh nói muốn về quê. Khôn như bả xứ này đầy.
Tác giả: Trương Tuệ Đăng
Giọng đọc: Vân An
Lời bình: Nhà thơ Hữu Việt
Minh họa: Họa sĩ Công Quốc Hà
Thời lượng: 30p20g
#rND #radionhandan #baonhandan #onhanghetruyen #truyenngan
Khi Vân băng qua con hẻm để đến nơi tài xế grap đang đợi thì chuông đổ lần thứ năm. Trong lúc đổi tay cầm để tiện nghe máy, cô bất cẩn làm điện thoại văng xuống đường. Vừa cúi xuống nhặt xong rồi ngẩng đầu lên, Vân kinh ngạc nhận thấy mọi tiếng động ồn ã của thành phố bỗng nhiên ngừng bặt, bầu trời xám, con đường xám cùng dãy nhà lô xô màu xám đột ngột biến mất.
Cô đang đứng một mình trên lưng chừng con dốc nhỏ. Trước mặt là rặng đồi nhấp nhô trải dài đến tận chân trời, những bụi mâm xôi, ngải voi và dương xỉ chen chúc nhau vươn lên từ trảng cỏ. Không khí nồng nồng mùi đất ẩm, mùi lá mục lẫn trong mùi nhựa cây thơm hắc. Có tiếng rù rù của bầy côn trùng quẩn quanh trên vạt hoa dại muôn màu sặc sỡ phía xa xa.
Tác giả: Trần Thị Tú Ngọc
Giọng đọc: Ánh Nguyệt
Lời bình: Nhà phê bình Nguyễn Hoài Nam
Minh họa: Họa sĩ Lê Trí Dũng
Thời lượng: 26p09g
#rND #radionhandan #baonhandan #onhanghetruyen #truyenngan
Bản nối với trường học bởi con đường mòn ngoằn ngoèo như một con trăn khổng lồ. Gần Tết, hoa mận trắng những vạt đồi, rụng đầy khoảng sân trường lồi lõm.
Bên con suối dưới chân thác Lao Chải, học sinh nhởn nhơ vớt những cánh hoa mận sũng nước ném vào nhau. Lớp học vắng quá nửa. Các em còn bận theo bố mẹ lên nương thu hoạch nốt đám ngô vụ Đông, những nhà khá giả hơn thì cho con xuống chợ đổi gà lợn, váy áo thổ cẩm lấy kẹo xanh đỏ về vui Tết. Thầy giáo Hiếu chiều nào cũng đi xuống bản vận động bọn trẻ trở lại trường. Những ngôi nhà sàn nhỏ oặt như cái tổ chim bám hờ hững vào triền đồi bốn mùa hun hút gió. Người lớn đi nương có khi mấy ngày mới về kiếm thêm thức ăn. Nhà chỉ còn đám trẻ lít nhít, mũi dãi nhem nhuốc, túm tụm bên cái bếp lửa ở gian giữa, ngơ ngác không đứa nào dám trả lời thầy. Thầy quay ra, đầu đụng phải giàn ngô lủng lẳng treo bên hông nhà thì chúng cười ré lên.
Tác giả: Tạ Thị Thanh Hải
Giọng đọc: Thành Tuấn
Lời bình: Nhà thơ Hữu Việt
Minh họa: Họa sĩ Bá Siếu
Thời lượng: 22p35g
#rND #radionhandan #baonhandan #onhanghetruyen #truyenngan
Mặt hơi xanh. Cổ dài ngẳng ra. Xương ức hõm xuống. Con bé đứng dựa hẳn vào cánh cổng lớn, rụt rè vê tà áo mỏng, ngập ngừng mãi vẫn không cất thành lời. Giọt nắng lọt qua tán hoa giấy rắc loang lổ lên mái tóc và bờ vai gầy bé bỏng. Đôi môi mắm lại và mi mắt chớp chớp mọng nước...
Tác giả: Sương Nguyệt Minh
Giọng đọc: Ánh Nguyệt
Lời bình: Nhà văn Phong Điệp
Minh họa: Họa sĩ Tuấn Anh
Thời lượng: 31p47g
#rND #radionhandan #baonhandan #onhanghetruyen #truyenngan
Trời mưa, Hường không kịp về nên ngồi trong chòi ông Sáu chờ tạnh hẳn. Đám điên điển gặp nước có vẻ mừng, cành lá vẫy rối rít. Những chùm bông nhỏ nhìn như những cái chuông làm bằng nắng. Những cái chuông nắng rung trong mưa, vô thanh mà tạo nên âm vọng trong lòng người. Hóa ra, ở trong không gian đẫm nước lành lạnh này, những chùm chuông vàng rực kia lại dấy lên nhiều cảm xúc tới vậy. Vừa yên bình, vừa lẻ loi, vừa mất mát.
Tác giả: Phát Dương
Giọng đọc: Vân An
Lời bình: Nhà văn Phong Điệp
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 22p46g
#rND #radionhandan #baonhandan #onhanghetruyen #truyenngan
Vẫn vậy, vẫn là ánh mắt lạ lẫm hoang hoải của Hiên, lòng anh chùng xuống. Chân đã giẫm trên sân, họ lướt qua cây bồ đề được uốn nắn làm bức bình phòng đi vào trong nhà. Tiếng mõ và tiếng niệm Nam Mô A Di Đà Phật từ chiếc đài nhỏ vang đều đặn rõ rành nghe như tiếng vọng từ chốn thâm nghiêm nào lại. Nội của Hiên, cố ngoại của con gái anh, đã sống gần trọn một thế kỷ trong ngôi nhà này. Ông đã yếu dạo này chỉ còn nằm nghỉ ngơi nghe niệm Phật tịnh dưỡng chứ không tự mình đi lại như mấy năm trước nữa. Tiếng mõ và tiếng niệm cứ dội vào đầu anh và mỗi lúc vang một to như loa công suất lớn, âm thanh ấy có sức mạnh vừa đẩy anh lên lại vừa kéo anh thụt lùi. Mỗi bước cất lên gánh trong nếp chân mình một niềm hi vọng và một niềm lo sợ.
Tác giả: Lệ Hằng
Giọng đọc: Xuân Khoa
Lời bình: Nhà văn Võ Thị Xuân Hà
Minh họa: Họa sĩ Đào Hải Phong
Thời lượng: 28p26g
#rND #radionhandan #baonhandan #onhanghetruyen #truyenngan
Ánh trăng bàng bạc bao phủ khắp cánh rừng mênh mông. Trăng vấn vít trên từng ngọn cây. Trăng khe khẽ cựa mình trong từng tán lá. Trăng hiền hòa và đôn hậu soi sáng nhân gian bằng mối giao tình ngàn năm keo sơn gắn chặt. Trong suốt những năm tháng ấy, trăng đã trở thành người bạn tri kỉ của chúng tôi – những đứa con xa nhà mang trong tim ngọn lửa hừng hực khí thế xông pha trong trận chiến giải phóng dân tộc.
Chúng tôi ngồi kề vai bên nhau dưới tán lá của một cây chò cao vút. Tôi nhẩm tính những tháng ngày chờ đợi. Ngày nối ngày. Tháng nối tháng. Không biết đã có bao nhiêu năm tháng trôi đi, chúng tôi vẫn nối dài thêm những niềm hi vọng có một ngày được trở về với quê hương, gia đình, trở về trong vòng tay của những người thân yêu dấu.
Tác giả: Hoàng Thị Hạnh
Giọng đọc: Thành Tuấn
Lời bình: Nhà văn Võ Thị Xuân Hà
Minh họa: Họa sĩ Thành Chương
Thời lượng: 24p44g
#rND #radionhandan #baonhandan #onhanghetruyen #truyenngan
Chồng tôi vớ cái quẹt, quẹt một cái. Ngọn lửa nhỏ xíu bùng lên. Lòng tôi ấm áp. Tôi ngắm người đàn ông của tôi cầm điếu thuốc. Mỗi khi anh cầm điếu thuốc đưa lên môi, tôi lại thấy trong lòng không còn muôn ngàn mũi kim chích nhói.
Tôi chờ anh rất lâu. Chân tôi mỏi nhừ tê cứng. Rồi không còn cảm giác. Tôi đứng lên đi đi lại lại. Phố đã xuống chiều. Những ánh đèn bật lên rạo rực. Tiếng quân cờ đập vào mặt bàn gỗ lách cách. Mùi mương hắt lên như có lớp lớp loài cá chết đang sắp hàng cùng nhau chiến đấu vì sự bình yên của bùn.
Tác giả: Võ Thị Xuân Hà
Giọng đọc: Ánh Nguyệt
Lời bình: Nhà phê bình Nguyễn Hoài Nam
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 17p32g
#rND #radionhandan #baonhandan #onhanghetruyen #truyenngan
Từ khi biết nghĩ, Tráng chưa thấy ai về thăm xứ này. Trong làng giờ còn lại các già, chỉ hai đứa con nít là Tráng và Tỉn. Ngày qua ngày hai đứa lùa đàn bò ra bãi chăn, nghịch cát thỏa thích cho tới tận xế chiều mới trở về, quấn quýt nhau như hình với bóng. Giờ Tỉn đi, bóng mất hình hay hình mất bóng? Cái nào cũng bỏ lại nỗi trống vắng mênh mông.Tỉn hay than xứ gì chán quá chẳng có màu sắc, đến một đóa hoa cũng không nở nổi. Hình như lần đầu tiên rớt câu đó là lúc chậu hoa mà lái bò mang cho Tỉn rụi tàn dù hôm qua nó còn rực rỡ. Tráng ngó mặt Tỉn thì hiểu trong đáy mắt đó đã tràn ngập nỗi thất vọng vô cùng và ẩn sâu là niềm khát khao được chạy ù sang miền đất phía bên kia đồi cát. Tráng hiểu rằng Tỉn đã không thuộc về Đồi Cát này nữa. Dường như cái gì đẹp đẽ tới đây đều bị nắng thiêu rụi ra một màu vàng cát, rồi chiều ngả màu đỏ quạch. Tráng thì thấy cát đổi màu cũng hay mà sao chẳng ai thèm ngắm.
Tác giả: Ngân Kim
Giọng đọc: Vân An
Lời bình: Nhà văn Đỗ Bích Thúy
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 22p44g
#rND #radionhandan #baonhandan #onhanghetruyen #truyenngan
Người này truyền miệng người kia riết rồi đội ngũ tài xế xuyên sơn đều theo nhau “làm luật”. Nhiều ít tùy theo tải trọng, giá trị hàng hóa lưu thông. Cái trạm thu thuế không biên lai ngang “đèo Lương Sơn Bạc” cứ âm thầm, ngang nhiên tồn tại ngay trước mũi nhà chức trách hết sức trêu ngươi. Kể cũng khó; quan thì xa “thảo khấu” thì gần, làm căng chúng thù hằn, quấy nhiễu suốt sống sao yên. Còn nhà chức trách không thấy dân kêu nữa cứ tưởng đã yên. Vùng sâu dân thưa thớt, địa hình hoang vu không dễ mà quản lí; huống chi con đường đèo dài dặc hai bên suốt từ đầu đến cuối chỉ có rừng núi, rẫy nương, tịnh không một bóng nhà…
Vậy nhưng mọi sự đã đổi thay kể từ lúc lưng đèo mọc lên cái quán nước.
Tác giả: Y Nguyên
Giọng đọc: Xuân Khoa
Lời bình: Nhà thơ Hữu Việt
Minh họa: Họa sĩ Minh Minh
Thời lượng: 23p44g
#rND #radionhandan #baonhandan #onhanghetruyen #truyenngan